Bác sỹ bảo mới mở 2 phân chưa đẻ ngay, chồng em quát vợ: Về làm giỗ cụ đã vợ nói một câu làm chòng và cả gia đình chồng chết đứng

Em đến lạy chồng mình các chị ạ, nghĩ đến lão là điên tiết, không có gì tả ɴổi. Người đâu vừa vô tâm, vừa tham việc lại ích kỷ có thừa nữa. Nói cɦuɴg bao nhiêu cái tính xấu thì hội tụ hết ở chồng em.

Hồi chưa cưới thì lão cũng không đến nỗi nào, lúc hẹn hò yêu đương thấy chịu khó lắm. Mỗi lần em ốm anh mua cháo đến tận phòng, chăm bẵm đâu ra đấy. Em bầu đứa ƌầυ tiên chồng còn nhảy cẫng lên:

“Ơ thế là sắp được làm bố à”.

Anh mua đủ thứ đồ bổ về cho vợ. Em kêu đau lưng đêm không ngủ được thì anh thức đấm lưng cho vợ ngủ:

“Phụ nữ đúng là khổ thật”.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Bugaboo.tv

Ấy thế mà sau 7 năm cɦuɴg sống, cái con ɴgườι yêu тhươпg vợ hết mực chẳng biết biến đi đâu. Giờ chồng em đi làm về ăn xong tắm giặt cái là ngủ ngáy rung giường, chẳng bao giờ giúp vợ việc nhà cửa. Hai năm nay anh chưa biết cắm nồi cơm, lúc nào cũng kêu bận ƙιếm tiền.

Tính em thì ít nói, nể bố mẹ chồng nên dù có ức, có cay cũng không dám cãi. Thỉnh tɦoảпg mới buột miệng ra 1 câu nhưng chồng găng lên là phải xuống nước. Thấy em nhẫn nhịn lại ôm hết việc vào mình nên chồng luôn mặc định đó là trách nhiệm của vợ. Mấy lần được nghỉ em muốn đi đâu chơi hoặc về ngoại chồng đều bảo:

“Đi ai làm việc nhà”.

Lần này em bầu đứa thứ hai vất ơi là vất, nghén ngẩm vẫn phải bò vào bếp nấu nướng đều tăm tắp không thiếu bữa nào. Nghén ngẩm thèm đồ ăn thì tự mua, tự đi khám thai, bụng to vượt mặt vẫn phải đưa con đến trường xong mới đi làm.

Buổi chiều có ông nội đón giúp nhưng mà em lại sấp ngửa về nấu cơm nước, làm tỉ thứ việc. Hôm nào không về sớm được để cơm nước  y như rằng em bị chồng mắng cho vuốt mặt không kịp.

Em dự sinh vào đúng hôm giỗ cụ. Từ hồi về làm dâu năm nào cũng mình em vào bếp lọ mọ làm mấy mâm cỗ đãi họ hàng đến ăn giỗ. Sáпg hôm đó dậy em vẫn phải đi chợ mua thực phẩm, vừa về đến nhà thì thấy bụng lâm râm đau mới bảo chồng:

“Hình như em có dấu hiệu sinh anh ạ”.

“Hâm à mà đẻ hôm nay, đợi giỗ cụ xong đã chứ”.

Đợi thêm lúc nữa vẫn đau bụng nên em bắt chồng đưa lên viện khám. Bác sỹ báo mới mở 2 phân, chưa đẻ ngay được đi làm thủ tục nhập viện trước.

Thế mà ra ngoài chồng em sốt sắng giục:

“Chưa đẻ thì nhập viện làm gì, về làm giỗ cụ xong đã rồi vào”.

“Anh làm sao đấy, vợ như thế này mà còn bắt về làm cỗ. Thích tự nấu đi”.

Em vừa khóc vừa đi làm thủ tục nhập viện, tức không chịu được. Em gọi bà ngoại lên viện với mình kịp lúc con gái sinh. Đẻ xong mẹ bảo sang ngoại ở cữ hết 3 tháпg 10 ngày hãy về. Em cũng nghe lời bà, chẳng tội gì về đó cho khổ.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Thairth.com

Xem thêm:

Vợ chồng mình kết hôn năm 2016. Sau cưới vợ chồng cũng có những ngày tháng hôn nhân hạnh phúc. Cho tới khi anh đón mẹ anh lên sống cùng nhà thì gia đình bắt đầu gặp sóng gió.

Chồng mình hiền lành, yêu thương vợ con nhưng lại sống không có lập trường. Lúc trước chỉ có vợ chồng ở với nhau thì mình không có gì để phàn nàn bởi anh cũng không để lộ điểm yếu ấy. Từ khi bố anh mất, anh đón mẹ lên, sống gần bà mình mới thấy anh thực sự là 1 đứa con ngoan, cứ mẹ bảo gì là anh nghe đó. Thậm chí bà bảo anh bỏ vợ anh cũng bỏ.

hình ảnh

Mẹ chồng mình hay xét nét con dâu. Lúc trước bà ở quê, thi thoảng mình về thăm, mẹ con ít va chạm nên không vấn đề. Từ hôm bà ở cùng, con dâu làm gì bà cũng để ý. Ngay chuyện quản lý tài chính kinh tế gia đình của vợ chồng em bà cũng can thiệp sâu. Mỗi lần thấy con trai đưa lương cho vợ là bà lại tỏ vẻ khoe chịu bảo:

“Cứ đưa tiền cho vợ rồi tới lúc mất trắng cho biết”. Rồi thi thoảng mình lại nghe thấy bà dạy con trai: “Đàn ông ngu mới nghe vợ con nhé. Đừng có dại mà đưa tiền cho nó, đàn bà không tin được”.

Sống lâu bên mẹ, chồng mình bắt đầu ngấm dần tư tưởng của bà, anh bắt đầu quay ra đề phòng vợ. Trước đây đi làm về đưa lương cho vợ, sau anh chỉ đưa vài triệu tiền ăn. Vợ nói thì anh bảo: “Tiền anh gửi mẹ giữ là phải. Ngày trước chưa lấy em, anh toàn gửi tiền mẹ cầm. Gửi 10 đồng lấy ra được 10 chứ không như em, gửi vào 10 rồi không biết sau được mấy”.

Cứ như thế rạn nứt giữa vợ chồng mình ngày một nhiều hơn. Nhất là khi mẹ chồng mình liên tục gây sức ép bắt mình phải sinh bé thứ 2 trong khi thứ nhất kinh tế vợ chồng còn eo hẹp, tiền mua nhà chưa trả hết. Thứ 2, mâu thuẫn giữa 2 vợ chồng ngày một nhiều khiến mình căng thẳng không thể mang thai.

Mẹ chồng mình muốn có cháu trai cứ thúc chồng mình đẻ. Mình không đồng ý, anh ấy liền ra ngoài bồ bịch để dằn mặt vợ rằng không có mình anh ta sẽ có người khác đẻ thay. Ức quá mình ly hôn, vì cả 2 đều chưa có điều kiện nên vẫn sống chung nhà cùng lo trả nợ ngân hàng. Mẹ chồng mình thì về quê sau khi chúng mình đã ra tòa.

Sau khi ly hôn, chồng mình cũng chấm dứt hẳn với người đàn bà kia. Có mấy lần anh đề nghị nối lại tình cảm nhưng mình không chấp nhận. Hai vợ chồng thực hiện ly hôn văn minh cùng chăm con chung. Tuy nhiên vì lúc ly hôn, mình vẫn chưa hẳn đã hết tình cảm với chồng thành thử khi sống cùng nhà, 2 đứa ra đụng vào chạm thi thoảng chẳng kiểm soát được cảm xúc bản thân lại lao vào nhau cho thỏa nỗi nhớ.

5 năm nay đều như vậy, mình với chồng ăn riêng mâm, riêng tài khoản nhưng thi thoảng vẫn chung giường và cùng chăm con. Cũng vì thế mà cả 2 đều không tìm cho mình đối tượng mới. Nhiều lúc mình nghĩ cuộc sống như vậy cũng có cái thú vị, đỡ ràng buộc bởi 2 tiếng vợ chồng.

hình ảnh
Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Ly hôn phải chia con, tôi bế đứa bé đi thằng anh chạy theo: Cuối tuần mẹ nhớ đón

Tôi mới vừa ly hôn được 2 tuần nay và mang 2 con nhỏ về lại nhà ngoại. Bất đắc dĩ, tôi phải để lại con trai lớn 7 tuổi ở với bố nó. Ly hôn phải chia con như thế này, lòng tôi đau như cắt. Cứ mỗi tối nhìn 2 con gái ngủ say, nước mắt tôi lại chảy dài vì nhớ thằng con trai nhỏ. Ước gì tôi có đủ kinh tế để nuôi cả 3 đứa con bé bỏng này. Ước gì chồng và nhà bên ấy cho tôi mang con trai theo dù mẹ con no đói đều có nhau.

8 năm lấy chồng thành phố nhưng tôi chẳng được mấy ngày hạnh phúc mọi người ạ. Chồng tôi đi làm cho một công ty của Nhật với mức lương cao 30 triệu đồng. Còn tôi thì đi làm công sở kiêm bán hàng online thêm.

hình ảnh
Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Khi còn là vợ chồng son, cuộc sống vợ chồng tôi rất hòa hợp và hạnh phúc. Chồng quan tâm và chẳng bao giờ to tiếng với vợ cả. Nhưng kể từ sau khi tôi sinh con trai đầu lòng, con hay ốm đau quấy khóc nên tôi buộc phải nghỉ làm không lương để ở nhà chăm con.

Chồng tôi khi ấy đồng tình lắm, anh bảo:

“Đằng nào tiền thuê ô sin cũng quá tội em ạ, hơn nữa lại không yên tâm. Em cứ ở nhà chăm con và dọn dẹp nhà cửa, một mình anh đi làm cũng đủ nuôi 2 mẹ con”. Khi con được hơn 1 năm thì tôi đề nghị được đi làm trở lại song chồng nhất quyết không chịu. Anh bảo đến khi con được ít nhất 3 tuổi thì lúc ấy làm gì thì làm.

Nhưng con được 3 tuổi thì tôi lại bất ngờ dính bầu. Lần này tôi mang bầu song thai nên càng nặng nề. Vậy là tôi lại ở nhà vừa chăm con vừa bầu bí.

Từ khi sinh 2 con gái, cả ngày tôi phải chăm 3 con nhỏ thì không còn thời gian để nghĩ đến chuyện đi làm. Vì thế tôi ở nhà tìm mối nhập thực phẩm sạch và món ngon của một số người về bán. Ban đầu tôi chỉ kinh doanh phọt phẹt, nhưng sau cũng có lượng khách ổn định có thể tự nuôi được bản thân.

Cho tới đầu năm vừa rồi, một ngày tôi phát hiện ra chồng đang cặp kè với một phụ nữ khác. Cô ta là thực tập sinh tiếng Nhật mới vào công ty chồng tôi thực tập. Tôi càng điếng người hơn khi cô ta còn đang có bầu với anh.

Tôi hỏi chồng tưởng anh sẽ giật mình xin lỗi các kiểu, hứa không tái phạm nữa thì chồng tôi bảo: “Nếu cô không chấp nhận như vậy thì ly hôn đi. Tôi không thể bỏ cô ấy được vì đang mang bầu con trai tôi”. Điều đáng nói là con trai ngoại tình như vậy và công khai có bồ nhưng mẹ chồng tôi lúc nào cũng giướng lên:

“Ly hôn thì ly hôn luôn đi không con Nguyệt (bồ của chồng) đẻ đến nơi không làm đám cưới được”. Sau 7 tháng nhùng nhằng níu kéo vì 3 con, cuối cùng tôi cũng quyết định ly hôn. Khi ly hôn, tôi rất muốn nuôi cả 3 con nhưng không thể chứng minh thu nhập của mình được nhiều. Hơn nữa chồng quyết tranh nuôi đứa con trai lớn:

“Cô mang 2 con đi còn để lại thằng lớn cho tôi. Con trai phải ở với bố. Mà cô thì nuôi sao nổi 3 đứa con chứ”. Ngày tôi bế 2 con gái hơn 3 tuổi rời đi, con trai tôi khóc thét cứ đòi đi cũng mẹ. Bố nó thất vậy bảo: “Ngu vừa chứ, đi theo con mẹ mày làm gì, ở đây với bố sống sung sướng 1 đời”.

Còn tôi, thấy con trai khóc quá nên dỗ dành: “Ngoan đi con trai, con ở nhà với bố ngoan nhé. Cuối tuần mẹ đến đón cho đi chơi”. Thằng bé lúc này mới chịu dừng khóc và buông tay mẹ ra. Con cứ dặn đi dặn lại: “Mẹ nhớ cuối tuần về đón con đấy rồi cho con sang bà ngoại chơi với 2 em”.

Nghe con trai nhỏ nói mà lòng tôi như xát muối. Phải xa đứa con rứt ruột mình đẻ ra, tôi đau lòng lắm. Lại thương con ở với bố, mai này hắn lấy bồ thì không biết ả đối đãi với thằng bé như thế nào đây?

hình ảnh
Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.